Giáo sư vật lý Yale lý giải sự thật về tempo
Grober từng đặt các cảm biến bên trong gậy golf và nghiên cứu hàng trăm cú swing để tìm hiểu điều gì tạo nên sự ổn định về tempo. Công trình này không mới, nhưng những đoạn video từ bài giảng của ông gần đây được chia sẻ trở lại trên mạng xã hội bởi những kết luận vẫn còn nguyên giá trị. Đặc biệt, nghiên cứu giúp làm rõ một khái niệm mà golfer thường xuyên hiểu sai: một cú swing “smooth” không đồng nghĩa với một cú swing “slow”.
Để giải thích tempo, Grober sử dụng hình ảnh rất gần với vật lý: con lắc của chiếc đồng hồ quả lắc. Một con lắc luôn có tần số dao động tự nhiên. Nếu để nó vận hành đúng với đặc tính của hệ thống, chuyển động sẽ đều đặn và có khả năng lặp lại rất cao. Nhưng nếu liên tục dùng lực để làm con lắc chậm xuống, rồi lại dùng lực để tăng tốc nó, chuyển động lập tức trở nên phụ thuộc vào mức độ chính xác của những tác động bên ngoài.
Swing golf cũng có những nét tương đồng. Cơ thể, cánh tay và cây gậy tạo thành một hệ thống chuyển động. Khi golfer tìm được nhịp độ phù hợp, hệ thống đó có thể vận hành tương đối tự nhiên. Nhưng golfer nghiệp dư thường làm điều ngược lại: họ cố tình kiểm soát tốc độ ở từng giai đoạn. Backswing được đưa lên thật chậm vì muốn “smooth”, sau đó downswing lại phải tăng tốc thật mạnh để tạo khoảng cách. Về bản chất, golfer vừa sử dụng cơ bắp để kìm hãm chuyển động, rồi ngay sau đó lại sử dụng chúng để thúc đẩy chuyển động.
Đây chính là nơi sự ổn định bắt đầu biến mất.
Một trong những phát hiện quan trọng liên quan đến tỷ lệ giữa backswing và downswing. Khái niệm được John Novosel phổ biến qua cuốn Tour Tempo cho thấy rất nhiều golfer trình độ cao vận hành quanh tỷ lệ 3:1. Nghĩa là nếu downswing mất một đơn vị thời gian thì backswing mất khoảng ba đơn vị. Điều đáng chú ý không nằm ở tốc độ tuyệt đối. Golfer A hoàn toàn có thể swing nhanh hơn golfer B, nhưng cả hai vẫn có thể sở hữu tempo tốt nếu duy trì được mối tương quan hợp lý giữa backswing và downswing.
Đây là khác biệt giữa tempo và đơn thuần là speed.
Một golfer có thể sở hữu backswing khá nhanh nhưng nhìn vẫn vô cùng mượt mà. Ngược lại, một golfer đưa gậy lên rất chậm vẫn có thể trông giật cục nếu quá trình chuyển hướng và tăng tốc xuống bóng diễn ra đột ngột. Vì vậy, khi chúng ta nhìn những golfer hàng đầu và nhận xét rằng họ “swing nhẹ nhàng”, điều mắt thường cảm nhận được nhiều khi không phải tốc độ chậm, mà là sự liên tục và đồng đều của chuyển động.
Đó cũng là lý do việc cố tình kéo dài backswing có thể tạo ra tác dụng ngược. Khi golfer chủ động đưa gậy lên quá chậm, các nhóm cơ phải liên tục tham gia để kiểm soát cây gậy. Đến đỉnh backswing, hệ thống không còn nhiều năng lượng đàn hồi tự nhiên và golfer phải chủ động tạo lực khi bắt đầu downswing. Một chuyển động đáng lẽ là quá trình load – transition – unload lại trở thành slow – stop – accelerate.
Sự khác biệt nghe có vẻ nhỏ nhưng ảnh hưởng rất lớn tới khả năng lặp lại.
Grober đưa ra một ý tưởng khá thú vị: với một số golfer, cách cải thiện tempo không phải làm backswing chậm hơn mà là cho phép backswing nhanh hơn một chút. Khi backswing diễn ra với nhịp độ tự nhiên, các nhóm cơ được “load” giống như một chiếc lò xo. Khi đạt tới đỉnh, hệ thống có thể chuyển hướng và giải phóng năng lượng mà không cần golfer phải cố gắng tạo thêm một cú giật mạnh từ trên xuống.
Điều này cũng giải thích tại sao nhiều golfer càng cố “đánh nhẹ” lại càng đánh tệ. Họ không thực sự giảm nỗ lực trong swing; họ chỉ chuyển nỗ lực sang việc kiểm soát chuyển động. Càng suy nghĩ về việc đưa gậy lên chậm bao nhiêu, golfer càng phải can thiệp bằng cơ bắp nhiều bấy nhiêu. Sau đó, vì cảm thấy gậy thiếu tốc độ, họ lại cố tăng tốc ở downswing. Hai hành động đối lập xuất hiện trong chưa đầy một giây và đòi hỏi timing cực kỳ chính xác.
Golfer chuyên nghiệp thường khác ở điểm này. Những cú swing tốt nhất có thể rất khác nhau về hình thức, tốc độ hay độ dài backswing, nhưng chúng thường có một đặc điểm chung: nhịp chuyển động có tính lặp lại rất cao. Họ không nhất thiết cố tạo ra một tempo “đẹp”; tempo đơn giản trở thành sản phẩm của một hệ thống vận động đã được tổ chức tốt.
Tất nhiên, tỷ lệ 3:1 không nên biến thành một công thức cứng nhắc mà mọi golfer phải ép mình đạt được chính xác đến từng phần trăm giây. Giá trị lớn nhất của nghiên cứu nằm ở cách nó thay đổi câu hỏi. Thay vì hỏi “Tôi có đang swing quá nhanh không?”, golfer nên tự hỏi: “Tempo của tôi có đều và lặp lại được hay không?”
Đó là hai vấn đề hoàn toàn khác nhau.
Golf vốn là môn thể thao mà một chuyển động phức tạp phải được tái tạo trong khoảng thời gian cực ngắn. Càng có nhiều thao tác điều khiển chủ động, số biến số càng tăng. Và khi số biến số tăng lên, khả năng lặp lại thường giảm xuống.
Bởi vậy, bài học thú vị nhất từ nghiên cứu của giáo sư Yale có lẽ không phải con số 3:1, mà là một cách hiểu khác về sự “mượt mà” trong swing. Smooth không phải slow. Smooth là sự đều đặn.
Đôi khi, để có một cú swing trông nhẹ nhàng hơn, golfer không cần cố gắng làm mọi thứ chậm lại. Điều cần thiết hơn là tìm được nhịp độ tự nhiên của chính mình, để backswing tạo ra năng lượng, transition diễn ra liên tục và downswing trở thành quá trình giải phóng thay vì một hành động cưỡng ép.
Và nghịch lý thú vị nhất có lẽ nằm ở đây: đôi khi muốn swing mượt hơn, bạn cần cho phép mình swing nhanh hơn.
GolfEdit.com





Bình luận
Bạn phải đăng nhập để bình luận.