Thứ 7, 21 Tháng 2 2026

“Trong tất các chướng ngại vật, sợ hãi là tệ nhất.” – Sam Snead

Mental Game
GolfEdit GolfEdit
19/02/2026 10:11

Scottie Scheffler giải thích vì sao golfer không rời bỏ trò chơi này?

Scottie Scheffler giải thích vì sao golfer không rời bỏ trò chơi này?

Bóng nằm kẹt giữa hàng cây cạnh green hố 11. Anh xoay người, ngửa lưng, và ném bóng ra ngoài bằng tay như một quarterback. Một cú bằng tay như xả cảm xúc.

Nhưng nếu nhìn dưới lăng kính hiệu suất, đó không phải là hành vi bốc đồng. Đó là một biểu hiện của hệ thống tâm lý trong một môn thể thao có phương sai cao nhất trong thể thao đỉnh cao.

Câu hỏi lớn hơn là: Tại sao chúng ta và cả tay golf số 1 thế giới — vẫn quay lại với một trò chơi có thể gây ức chế đến vậy?

1. Golf là hệ thống học tập vô hạn (Infinite Learning System)

Scheffler nói một điều rất quan trọng: “Bạn sẽ không bao giờ đến điểm mà cảm thấy mình đã hiểu hết trò chơi này.”

Trong performance theory, đây là mô hình open-ended system — hệ thống không có trạng thái hoàn tất.

- Không có “level cuối”.

- Không có đáp án cố định.

- Không có thuật toán hoàn hảo.

Ngay cả với một golfer đã thắng 14 giải trong hai năm, bao gồm 3 major, bài toán vẫn chưa được giải xong. Đó chính là động cơ nội tại (intrinsic motivation). Golfer không chơi vì họ đã giỏi. Họ chơi vì vẫn còn điều để khám phá.

2. Sự bực bội là tín hiệu của tiêu chuẩn cao

Scheffler thừa nhận:

“Khi bạn làm đúng mọi thứ mà không có kết quả, điều đó luôn có thể gây bực bội.”

Dưới góc nhìn hiệu suất, sự bực bội không phải là tiêu cực. Nó là: Dấu hiệu của kỳ vọng cao, hệ quả của đầu tư lớn, phản ứng tự nhiên khi các biến số vượt khỏi kiểm soát. Golf là môn thể thao mà bạn có thể đánh 62 gậy và vẫn thua vì người khác đánh 61.

Trong toán học hiệu suất, bạn không kiểm soát đối thủ, bạn chỉ kiểm soát quy trình. Và nếu quy trình đúng, thất bại không phá hủy bản sắc.

3. Cơ chế tái khởi động hàng tuần

Scheffler nói một câu cực kỳ quan trọng: “Điều tuyệt vời của golf là tuần sau bạn lại có thể bắt đầu từ đầu.”

- Không nhiều môn thể thao có cơ chế reset nhanh như vậy.

- Không playoff dài tháng

- Không chuỗi series kéo dài

- Không mùa giải khép kín trong thất bại

Golf cho phép tái cấu trúc bản thân mỗi tuần. Genesis 2024 là giải cuối cùng anh dùng cây blade putter cũ — cây đã khiến anh lỡ cú putt 5 feet ở hố 11 hai năm trước.

Sau đó?

14 chiến thắng.

Sự bực bội không kết thúc câu chuyện, nó là một phần của trận. 

4. Học từ đối thủ

Scheffler nhắc đến Jordan Spieth. Anh nói mình học bằng cách quan sát, đặt câu hỏi, hiểu cách Spieth xử lý các cú đánh. Đây là cấu trúc của adaptive intelligence: không sao chép, không phủ định bản thân mà chọn lọc cái phù hợp với mình, thậm chí khi thua, anh vẫn học. Khi Collin Morikawa thắng và thông báo sắp làm cha, Scheffler không phản ứng bằng ghen tị. Anh phản ứng bằng tôn trọng. Đó là một môi trường cạnh tranh trưởng thành nơi sự ghi nhận không phụ thuộc hoàn toàn vào kết quả tuần đó.

5. Golf là bài toán không có nghiệm hoàn chỉnh

Scheffler thừa nhận anh thậm chí không có một phương pháp chuẩn để “đo lường mình giỏi đến đâu”. Với nhiều người, điều đó gây bất an. Nhưng với anh, đó là tự do. Golf không bị đóng khung, không có chỉ số duy nhất định nghĩa bạn.

Strokes Gained có thể đo một phần. Major có thể đo một phần. FedEx Cup có thể đo một phần. Nhưng toàn bộ? Không bao giờ đủ. Và chính sự không thể đo hết đó giữ người chơi ở lại.

6. Quản lý sự bực bội để thực hiện cú đánh tiếp theo

Câu nói quan trọng nhất của Scheffler:

“Một phần của golf là quản lý sự thất vọng để thực hiện cú đánh tiếp theo.”

Đây là kĩ năng gốc của các golfer hàng đầu:

- Định hình cảm xúc 

- Cam kết quy trình

- Reset cú đánh bất cứ lúc nào.

Cú ném bóng vào rừng không phải là câu chuyện mà cú đánh tiếp theo mới là câu chuyện.

Vì sao ta quay lại chơi golf? Không phải vì golf dễ. Không phải vì golf công bằng. Không phải vì golf luôn thưởng công xứng đáng. Ta quay lại vì: Mỗi tuần là một hệ thử nghiệm mới, mỗi thất bại là dữ liệu, mỗi lần bực bội là dấu hiệu của tiêu chuẩn cao

Và trò chơi này không bao giờ hoàn tất Golf không phải là đích đến, nó là quá trình. Với những người như Scheffler — những người xem tâm trí là công cụ mạnh nhất — đó là một hành trình họ không bao giờ muốn kết thúc.

2