5 bài học và khoảnh khắc đắt giá tại Open Championship 2026
Đó là suy nghĩ đầu tiên xuất hiện trong đầu tôi vào tối thứ Sáu tại Giải Open Championship, khi ngước lên và thấy một trong những tay golf đang dẫn đầu bảng xếp hạng — Bryson DeChambeau — dường như đang tranh cãi gay gắt với một quan chức của ban tổ chức R&A.
Chỉ 30 giây trước khi ngồi vào bàn làm việc, tôi hoàn toàn không nhận được bất kỳ cảnh báo nào về việc DeChambeau có nguy cơ bị phạt 2 gậy — một hình phạt có thể thay đổi cục diện cả giải đấu. Nhưng ngay khi nó xảy ra, tôi biết chắc chắn rằng buổi tối và cả tuần làm việc của tôi — cùng với hàng chục đồng nghiệp xung quanh — vừa bị đảo lộn. Câu hỏi lập tức đặt ra là… giờ phải làm gì tiếp theo?
Đó là một tuần tuyệt vời nhưng cũng rất dài đối với đội ngũ Tạp chí GOLF tại Royal Birkdale. Chúng tôi đến vào sáng thứ Hai và làm việc liên tục đến tận rạng sáng thứ Hai tuần kế tiếp. Có những trận golf hấp dẫn để theo dõi, những sân golf lịch sử để trải nghiệm, những ngôi sao để viết bài, những tranh cãi để đưa tin, và cuối cùng là một nhà vô địch được vinh danh.
Chúng tôi làm việc gần như không nghỉ để tạo ra nội dung cho độc giả thân yêu. Nhưng điều thú vị là: Vẫn có rất nhiều chi tiết thú vị bị bỏ lỡ.
Hôm nay, tôi sẽ tổng hợp lại những khoảnh khắc tuyệt vời nhất mà bạn chưa từng được nghe về tuần lễ Open Championship 2026 — và tôi muốn bắt đầu với câu chuyện đằng sau hậu trường của giải đấu này: Bryson DeChambeau.
1. Điều gì đã thực sự xảy ra với Bryson
Ngày đầu tiên tôi làm việc ngoài thực địa cho Tạp chí GOLF là vào 12/3/2020 — vòng mở màn Players Championship 2020, và cũng là ngày mà thế giới dường như dừng lại.
Tôi nhớ mình đã ăn tối ở Jacksonville Beach vào tối thứ Tư, 11/3, cùng đồng nghiệp Dylan Dethier. Chúng tôi vừa chơi xong một vòng golf tại Jax Beach Muni và ngồi quanh chiếc bàn hình chữ U, thưởng thức bia và đồ ăn trước ánh màn hình tivi ở quán bar. Các dòng chữ tin tức chạy dưới màn hình ngày càng đáng lo ngại, nhưng chúng tôi vẫn không thể ngờ rằng đó là những khoảnh khắc bình yên cuối cùng trước khi đại dịch toàn cầu bùng phát.
Và rồi điều đó đã đến. Hàng loạt giải đấu thể thao chuyên nghiệp lớn tuyên bố hoãn thi đấu vô thời hạn vì Covid. Các chuyến bay bị hủy, các quốc gia bị phong tỏa, và mọi người đổ xô đi mua khẩu trang. Rudy Gobert, người chỉ vài giờ trước đó còn chạm tay vào các micro trong cuộc họp báo để tỏ thái độ thách thức con virus, đã trở thành một trong những cầu thủ đầu tiên trên thế giới có kết quả xét nghiệm dương tính.
Cuộc sống như chúng tôi từng biết đã thay đổi ngay khi chúng tôi bước ra khỏi quán bar. Nhưng có một điều không thay đổi: Dylan và tôi vẫn phải hoàn thành công việc của mình.
Tối hôm đó, chúng tôi trở lại khách sạn Holiday Inn ở Jax Beach và lên kế hoạch cho ngày hôm sau. Chúng tôi sẽ dậy thật sớm và bước qua cổng sân golf ngay khi họ mở cửa. Khi đã ở bên trong, Dylan sẽ đi dạo quanh khu tập đánh (range) để thu thập thông tin từ các tay golf, người đại diện, caddy và những người trong giới. Còn tôi — trong ngày đầu tiên đi công tác cho công việc chính thức đầu đời — sẽ tìm hiểu… một điều gì đó khác.
Đến cuối ngày, chúng tôi có hai bài viết. Một bài điều tra chuyên sâu, sắc bén giải thích chuyện quái gì đã xảy ra. Và một bài… phỏng vấn các người hâm mộ — những người cũng đang cố tự hiểu xem chuyện quái gì đang diễn ra. Tôi sẽ để bạn tự đoán xem tôi là tác giả của bài nào.
Nhưng bài học lớn nhất mà tôi rút ra được từ ngày hôm đó rất rõ ràng: Tôi là một phóng viên. Tôi là người thu thập tin tức. Tôi là người chứng kiến lịch sử.
Khi Bryson nổi giận đùng đùng vào tối thứ Sáu tại Open Championship, đó chính là bài học lịch sử mà tôi dựa vào. Tôi biết đồng nghiệp Sean Zak của tôi đang ở đâu đó ngoài sân, có lẽ đang chạy đến hiện trường sự việc ở hố số 5. Việc đó để lại cho tôi nhiệm vụ trở thành đôi mắt và đôi tai cho độc giả… ở một nơi khác.
Ban đầu, tôi dành chút thời gian xem truyền hình trực tiếp. Thường thì tôi sẽ tránh xem truyền hình nếu có thể — vì đó là thứ mà ai cũng đang thấy — nhưng trong trường hợp này, nó lại vô cùng quan trọng để hiểu được sự việc, vì đó là nơi duy nhất bạn có thể tìm thấy góc quay đáng tin cậy về diễn biến trong khu vực cỏ dày. Ngay khi Bryson nhảy lên xe điện để quay về khu vực ghi điểm (scoring), tôi gần như bật dậy khỏi ghế và chạy ra nhà câu lạc bộ (clubhouse), hy vọng bắt gặp hình bóng tay golf này đang tranh luận về trường hợp của mình. Nhưng tôi đã hụt. Xe điện chạy vào bằng lối sau và Bryson đã lẻn vào khu ghi điểm ngay trước mũi tôi.
Sau đó, tôi vội vã quay lại trung tâm báo chí để xem chúng tôi đã biết thêm được gì về bản chất của quyết định xử phạt chưa. Chưa có gì mới. Thế là tôi lại đi ra khu vực bên ngoài phòng ghi điểm, nơi tôi thấy khoảng hai phần ba lực lượng báo chí golf đang túc trực, bao gồm cả Sean… chỉ đang đứng chờ.
Việc này có vẻ rất tốn thời gian, nên trong khi họ đợi, tôi vào trong cố ghi lại vài suy nghĩ nhanh về những gì mình vừa chứng kiến. May mắn thay, Bryson sớm xuất hiện trở lại — đi thẳng ra sân tập mà không nói một lời về việc anh có tiếp tục thi đấu hay không — và tin tức nhanh chóng lan truyền rằng anh thực sự đã bị phạt 2 gậy. Lúc này, tôi biết anh đã trở thành tâm điểm của buổi tối, nên tôi vội ra sân tập để tìm một vị trí khác biệt với Sean nhằm ghi lại góc nhìn mới.
Tôi đã đợi ở sân tập khoảng 45 phút, trong khi Bryson liên tục đánh bóng vào màn đêm trước khi biến mất mà không để lại lời nào. Tôi cố ghi chép vài thông tin thú vị cho Sean và mạng xã hội, trước khi trở lại trung tâm báo chí lúc gần 11 giờ đêm.
Lúc này, tôi nhận ra một sự thật khác về tin tức giật gân: Thường thì tất cả mọi người đều có cùng một lượng thông tin (hoặc cùng thiếu thông tin như nhau). Vì vậy, tôi nhớ lại yếu tố khác biệt duy nhất mà tôi chắc chắn mình có: Một cuộc trò chuyện ngay trước khi Bryson bị phạt (khoảng 8h30 tối) với Mike Tirico — bình luận viên thể thao nổi tiếng, người vô tình cũng là observer theo dõi đủ 18 hố trong vòng đấu của Bryson. Và tôi quyết định bài viết về Bryson tối hôm đó sẽ xoay quanh trải nghiệm của Mike khi đi theo nhóm của Bryson trong vòng đấu quan trọng nhất tuần.
Bryson hiện đang phát đồ ăn nhẹ cho các phóng viên trên sân tập lúc 10 giờ đêm. Hạnh nhân và thịt bò khô.
2. Khung cảnh của Ryan Fox ở hố 18
Khung cảnh xung quanh hố 18 tại Open Championship là một trong những hình ảnh đẹp nhất của môn golf. Khán đài khổng lồ. Con đường dài dẫn lên fairway đi vào lòng chảo rợp màu xanh. Cảm giác lịch sử sắp sửa được kiến tạo.
Khi Ryan Fox bước lên fairway hố 18, khung cảnh còn mang một tính chất khác: Phong tỏa hoàn toàn.
Một hàng rào an ninh khổng lồ ngăn cách từng inch của hố 18 với phần còn lại của sân Royal Birkdale. Nếu bạn ở bên trong dây rào, bạn phải ở yên đó cho đến khi nhóm của Fox kết thúc hố. Nếu bạn ở ngoài, bạn không thể vào.
Lực lượng an ninh nghiêm ngặt khiến việc tìm một vị trí xem Fox thực hiện cú đánh tiếp cận và cú gạt ghi birdie trở nên vô cùng khó khăn. Nhưng sau một hồi tìm kiếm, tôi đã bắt được một góc nhìn độc đáo từ phía sau green.
Cảm xúc đọng lại trong tôi là điều mà sóng truyền hình không thể truyền tải: Sự kinh ngạc. Không chỉ từ đám đông đang chứng kiến một tay golf tương đối kín tiếng giành chiến thắng ở một trong những giải đấu lớn nhất, mà còn từ chính Ryan Fox. Màn ăn mừng của anh khi quả bóng lăn xuống hố 18 chậm hơn một nhịp so với thông thường — như thể chính Fox cũng cần thêm một khoảnh khắc để tin vào mắt mình.
Khoảnh khắc khựng lại đó chỉ là một chi tiết nhỏ trong câu chuyện chiến thắng lớn hơn của Fox, và đối với những ai may mắn đứng đúng phía hàng rào để chứng kiến, đó là ký ốc khó quên.
3. Nỗi đau World Cup
Nếu bạn có cơ hội du lịch Châu Âu trong kỳ World Cup, hãy đi ngay. Và nếu có cơ hội chứng kiến đội tuyển Anh thi đấu tại World Cup ngay trên đất Anh? Hãy bỏ lại tất cả và bước lên máy bay.
Như bạn đã biết, đây không phải là kỳ World Cup mà người hâm mộ Anh mơ ước. Cúp đã không "về nhà". Thế nhưng, việc chứng kiến niềm đam mê và sự cuồng nhiệt chân thành của người dân tại Southport vào tối thứ Tư là điều tôi sẽ mang theo suốt cuộc đời.
Khung cảnh đó là một góc nhìn về những điều tuyệt vời nhất của thể thao. Mọi người từ khắp nơi đổ ra đường để cùng hướng về một mục tiêu. Họ lấp đầy con đường đi bộ trung tâm thành phố. Họ khoác lên mình màu áo giống nhau. Họ nhảy múa, uống bia, hát ca, la hò và ăn mừng.
Khi đội tuyển Anh mở tỷ số 1-0, tôi đã thực sự tự hỏi liệu cảnh sát có phải giải tán đám đông nếu đội nhà chiến thắng hay không. Nhưng khi Argentina ghi 2 bàn trong 10 phút cuối để đâm một nhát dao thấu tim người Anh, tôi lại tiếp tục nghĩ đến cảnh sát, nhưng vì một lý do hoàn toàn khác.
Nỗi đau bao trùm con phố — và kỳ lạ thay, trong cả một nhà vệ sinh nam nhỏ hẹp — ngay sau thất bại là điều tôi không muốn ai phải trải qua. Nhưng nó nhắc tôi nhớ về bản chất của thể thao: Ranh giới thắng thua chính là ý nghĩa của trò chơi. Lý do duy nhất khiến chiến thắng mang lại cảm giác tuyệt vời là vì chúng ta biết thất bại đau đớn đến nhường nào.
Trong môn golf cũng có rất nhiều thất bại. Có lẽ, biết đâu đấy, một trong số các tay golf thi đấu tuần đó đã rút ra bài học khi trực tiếp chứng kiến nỗi đau này.
4. Sắc nâu đẳng cấp thế giới khác
Có rất nhiều sự bàn tán về màu sắc của sân thi đấu Open Championship năm nay, khi mặt sân tại Royal Birkdale duy trì trạng thái hanh khô suốt cả tuần. Nhưng vào thứ Hai của tuần lễ giải đấu, đội ngũ Tạp chí GOLF đã được trải nghiệm một thử thách đẳng cấp thế giới khác: Royal Lytham và St. Annes, nơi sẽ tổ chức Giải AIG Women's Open chỉ trong vài ngày tới (và Open Championship vào năm 2028!).
Nói Lytham là một thử thách sân links đẳng cấp thế giới vẫn còn là nói giảm nói tránh. Trải nghiệm sân trong điều kiện ngày thứ Hai — khi mặt sân mang một sắc nâu rực rỡ và fairway cứng như bê tông — là cách duy nhất để hiểu hết tập hợp các cú đánh cần thiết để sống sót khi các tay golf nữ thi đấu vào tuần tới.
Cá nhân tôi thấy thước đo tốt cho một sân golf là số lượng gậy tôi phải mang theo khi quanh khu vực green. Nó phản ánh sự đa dạng của các cú đánh cần thiết để có điểm số tốt. Theo tính toán của tôi, tôi đã dùng không dưới 6 cây gậy xung quanh green tại Lytham (gậy sắt 4, sắt 6, sắt 8, wedge 54 độ, wedge 60 độ và gậy putter).
Tôi nghĩ mình sẽ theo dõi sát sao Giải Women's Open sắp tới.
5. Lịch sử Ryder Cup
Một điều tôi yêu thích ở môn golf tại Vương quốc Anh là không chỉ có những trận golf hay, mà còn có lịch sử golf lâu đời. Bằng cách nào đó, dường như mỗi sân golf bạn tình cờ bước chân đến đều có liên kết trực tiếp với nguồn gốc của môn thể thao này. Tất cả những gì bạn cần làm là hỏi thăm xung quanh để tìm hiểu.
Bạn không cần tốn quá nhiều thời gian ở Southport để nhận ra thị trấn này là một "thánh địa" golf. Ở đây có Royal Birkdale và Hillside. Rồi đến Hesketh và sân công cộng cũ của Tommy Fleetwood. Đó là còn chưa kể đến những viên ngọc quý khác như Formby và Formby Ladies, chỉ cách đó chưa đầy 15 phút di chuyển.
Nhưng sân golf thu hút sự chú ý của tôi nhất trong tuần lễ giải đấu lại không phải những cái tên kể trên, mà là Southport & Ainsdale — câu lạc bộ nằm trong khoảng cách đi bộ từ ga Merseyside Rail. Từ bên ngoài, Southport & Ainsdale có vẻ như một sân links cổ điển: Fairway mấp mô, những bẫy cát sâu đầy đe dọa, lớp cỏ cao màu vàng rực dưới ánh nắng chiều tà. Nhưng nhìn gần hơn, nơi đây còn hơn thế: Đó là một phần lịch sử của môn golf.
Southport & Ainsdale không chỉ là một câu lạc bộ lớn vào đầu thế kỷ 20, mà còn là nơi đăng cai kỳ Ryder Cup thứ 4 và thứ 6 — một chiến thắng thuộc về đội Anh & Ireland, và một chiến thắng cho đội Mỹ.
Sân golf hiện vẫn giữ được chất lượng tiêu chuẩn giải đấu và mang lại trải nghiệm chơi vô cùng tuyệt vời. Nhưng điều tuyệt vời nhất? Mỗi lượt chơi trong tuần lễ Open đều đi kèm lời mời khám phá gói hội viên quốc tế của câu lạc bộ, với mức phí bắt đầu chỉ từ khoảng 2.000 USD.
Golf trên quê hương của nó: Vẫn tuyệt vời, và hóa ra là vẫn cực kỳ hợp túi tiền.
Golfedit.com





Comments
You must be logged in to comment.